duyên làm phu quân

♥ Cổ đại ♥ Duyên Làm Phu Quân - xuyên viêt, trọng sinh, sủng - Hoàn; TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile Hướng dẫn đăng truyện trên website mới Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng. - Khởi nghĩa Lam Sơn sử dụng thành công chiến thuật vừa đánh vừa đàm, kết hợp với tấn công quân sự với công tác định vận, đánh vào lòng người làm Duyên phận phu thê Dân gian có câu: "Cùng thuyền cùng vượt là có duyên phận 500 năm", huống hồ là vợ chồng? Vợ chồng có duyên nợ ba kiếp, "một ngày làm vợ chồng, ân nghĩa trăm năm". Nhưng những người có quan niệm như vậy hiện nay còn rất ít, quan hệ vợ chồng đôi khi biến thành thù địch. Xét về nguyên nhân không ngoài những điều dưới đây: Hướng dẫn làm bài phân tích 8 câu cuối bài Trao duyên. 1. Phân tích đề. - Yêu cầu đề bài: phân tích các chi tiết, hình ảnh, nội dung, nghệ thuật của 8 câu thơ cuối đoạn trích Trao duyên. 2. Các luận điểm chính cần triển khai. Luận điểm 2: Sự đau đớn tột cùng, đỉnh Ebook Duyên Làm Phu Quân - Tâm Nhụy - MOBI/EPUB/PDF/AZW3 Giới thiệu [Dịch giả: [L.A] Thanh Việt Designer: [L.A]_JianFei Cổ đại, HE, Kiếp trước kiếp này, Lâu ngày sinh tình, Nam cường, Nam trọng sinh, Ngôn tình, Ngọt, Nguyên sang, Nhẹ nhàng, TQ, Trọng sinh, Xuyên không] contoh adanya modernisasi bidang pertanian untuk menentukan masa tanam adalah. Editor Thanh Việt Nói đến chuyện này, Đại phu nhân rất đồng cảm, nếu không Chu di nương từ đâu tới, sinh ra lão tứ như thế nào? Nhưng bà ta cũng biết làm mẫu thân và làm bà bà là hai việc khác nhau. Dù bà ta chịu khổ ở chỗ lão thái thái phải chăm lo cho thiếp thất, nhưng bà ta cũng không ngăn nhi tử mình nạp thông phòng, chơi mấy loại nha đầu. Chỉ cần đừng quá khác người thì bà ta cũng mắt nhắm mắt mở cho qua việc lão đại bắt nạt đám con trắc thất, dù sau này đại tức phụ vào cửa cũng gặp phải tình huống giống nữ nhi bà ta thì bà ta cũng sẽ ra lựa chọn như bà thông gia. Bà bà tức phụ là kẻ địch trời sinh, rất hiếm hoà hợp với nhau, nhưng bà ta cũng không nói những lời này trước mặt nữ nhi. “Con cũng đừng tức giận mà hại thân, nếu thật sự quá khó sống thì nương và cha con nói chuyện cùng công công con nhé?” Đại phu nhân cảm thấy bà bà của nữ nhi ứng xử rất bình thường, nhưng dù sao đây vẫn là nữ nhi mình, không khỏi có phần thiên vị trong lòng. Kim Xảo Linh xua tay, trấn an mẫu thân “Đây là chuyện của nữ nhân chúng ta, nếu tìm công công con, lúc con trở về sẽ sống không yên ổn, vẫn cứ nên để nguyên, mọi việc không thể hoàn toàn theo ý bà ta mà thôi.” “Con à, con như thế này…” Nhìn đôi mắt nữ nhi lạnh lùng, lòng Đại phu nhân tràn ngập đau xót, ôm nữ nhi gạt lệ “Đây chính là thói đời, chỉ có nữ nhân chịu khổ.” “Không sao, nhà ai mà chẳng có vài tiểu thiếp thông phòng, hiện giờ con cũng đã có con rồi. Hơn nữa Phái quốc chúng ta luôn coi trọng con dòng chính, cho dù bọn chúng sinh được nhiều con thì sao, đừng hòng lấy được một mái ngói của con con.” Kim Xảo Linh thư thái nói, dựa vào nương mình “Nhưng thân thể con bây giờ vẫn rất quan trọng, bà bà con lại muốn đứa thứ nữ trong nhà bà ta đặt chân vào nhà con, con không yên tâm lắm. Nếu bà ta muốn nạp thiếp cho tướng công cũng được thôi, nhưng phải nói một tiếng với con.” “Ý con là?” Đại phu nhân liếc mắt nhìn Xuân Cảnh một cái, Xuân Cảnh lập tức đi cùng nha đầu thiếp thân của Kim Xảo Linh ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người Đại phu nhân và Kim Xảo Linh. “Mẫu thân, con thấy Xuân Cảnh không tồi, người cho con được không?” Mắt nhìn Xuân Cảnh đã khuất sau tấm màn, Kim Xảo Linh nhỏ giọng hỏi mẫu thân. “Dù sao nó chỉ là một nha đầu, không có gì luyến tiếc, nhưng bà bà con cũng muốn đưa ả thứ nữ kia cho con rể.” Đại phu nhân chần chờ nói. “Thân phận chẳng là gì, ai mà không biết những thứ nữ trong nhà bà ta toàn là đồ chơi, sợ là còn không sạch sẽ bằng nha đầu phủ ta, nhưng mà…” Kim Xảo Linh kéo tay Đại phu nhân, tạm dừng một chút rồi hỏi “Nha đầu Tiên Tiên đã bao lớn rồi?” “Hình như một hai tháng nữa sẽ được mười bốn tuổi.” Đại phu nhân nhíu mày nhưng vẫn đáp. “Vậy cho nàng ta đi cùng con luôn đi.” Kim Xảo Linh hơi cúi người, tránh ánh mắt Đại phu nhân, không chút hoang mang nói. “Con bé mới mười ba tuổi thôi!” Đại phu nhân kinh ngạc, không đồng ý nói. “Nương cũng nói tính cả tuổi mụ qua hai tháng nữa thì nó cũng đã mười lăm, nếu đưa đến chỗ con để con nuôi hai năm là trung thành với con rồi, gương mặt nha đầu đó còn sợ không câu hồn được tướng công con sao?” Kim Xảo Linh cười lạnh, nhớ đến biểu tình của trượng phu khi nói đến thứ nữ nhà mẫu thân hắn lại không nhịn được bực bội trong lòng, mình cũng là nhất đẳng mỹ nhân nhưng khi cưới về lại không được hắn coi trọng. Vậy nàng ta liền nuôi một mỹ nhân trong phòng, để hắn xem được không sờ được, đến nỗi về sau luôn muốn nhìn thấy nha đầu này. “Đúng là làm bậy!” Đại phu nhân nhớ tới gương mặt Trần ma ma ân cần và bộ dáng Tiên Y ngọt ngào, liền lắc đầu nói “Không nói đến chuyện nuôi một tiểu hài tử như vậy có ích lợi gì, nếu tương lai hiền tức thật sự bị câu mất thì con hối hận cũng không kịp.” “Cùng lắm chỉ là một món đồ chơi, chỉ cần không cho nó sinh nghiệp chủng là được, hơn nữa chơi đồ chơi nhiều cũng chán, thể nào hắn cũng sẽ lại tìm thú vui khác.” Kim Xảo Linh không thèm để ý nói, không hề nhớ đến chuyện trước khi nàng được gả đi đã từng cùng ăn chung chơi chung với Tiên Y. Ngay cả Đại phu nhân cũng cảm thấy không ổn, nhưng dù sao nữ nhi mới là miếng thịt trên người bà ta, tất nhiên vẫn thiên vị hơn. Nhưng Trần ma ma là phụ tá đắc lực của bà ta, còn vài lần thỉnh cầu bà ta cho mình được tự chọn hôn sự cho nữ nhi. Hơn nữa Diêu tổng quản cũng vì cứu lão gia mà mất mạng, nếu thật sự đưa Tiên Tiên đi làm quân cờ cho nữ nhi mình, sợ rằng người khác nhìn vào sẽ lạnh tâm. Có lẽ vì thấy Đại phu nhân do dự, hoặc Kim Xảo Linh cũng nghĩ Diêu Tiên Y quá nhỏ tuổi nên giọng điệu nàng ta mềm lại “Chuyện này tất phải thương lượng với Trần ma ma, lần này con chỉ mang Xuân Cảnh đi. Thôi chúng ta đi đến chỗ lão thái thái nào, đỡ phải nghe bà ấy giáo huấn.” Đại phu nhân thấy nữ nhi mình không kiên quyết với chuyện này, liền thầm thở phào, vô cùng vui vẻ đi cùng nữ nhi đến viện lão thái thái. Tiên Y hoàn toàn không hay biết mình suýt nữa bị người ta đóng gói đưa đi làm đồng dưỡng thiếp thiếp được nuôi từ nhỏ, nàng đứng canh ở ngoài cửa một lát thì vào thiên phòng chờ, không ngờ chẳng lâu sau bên ngoài đã truyền tới tin Đại phu nhân và Đại cô nương đi thỉnh an lão thái thái. Tiên Y thân phận thấp, lại không được truyền gọi nên nàng an tâm ở lại thiên phòng. Nhưng lát sau lại thấy Tú Châu vẻ mặt buồn bực đi từ bên ngoài vào, miệng mấp máy liên tục, hốc mắt đỏ ửng ẩm ướt, thường ngày hay đi cùng nha đầu Thuý Châu nhị đẳng nhưng hôm nay lại không thấy Thuý Châu đâu. Tiên Y khó hiểu, ngoan ngoãn rót cho Tú Châu chén nước rồi hỏi “Thuý Châu tỷ tỷ đâu?” “Nàng ta tốt số, được theo Đại phu nhân đến viện lão thái thái.” Tú Châu tức giận ngồi trên ghế uống nước, trong giọng nói toàn vị chua lòm. Tiên Y cũng thấy kì lạ, bình thường Đại phu nhân toàn mang theo mẫu thân nàng và hai Đại nha đầu, sao lần này lại đưa cả Thuý Châu. Nhưng nàng vừa định hỏi đã thấy Tằng ma ma đi từ bên ngoài vào, vẻ mặt bà ta toàn ý cười, nhìn thấy Tiên Y lại lộ ra sắc mặt tiếc hận. “Hai nha đầu các ngươi lại còn chạy đến đây lười biếng.” Tằng ma ma ngồi xuống một bên tự rót nước, uống cho nhuận giọng mới nói. “Nhìn Tằng ma ma như sắp có chuyện tốt?” Tuy Tằng ma ma không được Đại phu nhân tin tưởng nhưng dù sao cũng là ma ma nhất đẳng, quản lí việc chính viện, Tú Châu cũng có chút nịnh bợ hỏi. “Cũng không hẳn. Cho dù tốt cũng không tới phiên ta.” Tằng ma ma dùng khăn tay phủi tro bụi trên vạt váy, liếc nhìn Tiên Y nói “Vì sao Đại phu nhân lại mang theo Thuý Châu tới viện lão thái thái à? Bởi Xuân Cảnh không đi nên nàng ta được hưởng phúc phận này.” Lòng Tiên Y nhảy dựng, tuy nàng có quan hệ không tồi với bọn nha đầu trong viện nhưng ấn tượng tốt nhất với Xuân Cảnh và Thu Cảnh, đặc biệt là Xuân Cảnh. Tính tình nàng ấy không kiêu ngạo, không nóng nảy, rất trầm ổn, cũng rất trung thành với Đại phu nhân, đối xử với các nha đầu khác cũng rất hiền hoà. Quan trọng nhất là lòng dạ không tồi, không thích lượn lờ trước mặt các thiếu gia, nghe nói nàng ấy đã tính đến hôn phối cho mình, là ca ca hàng xóm của Xuân Cảnh, hai người quen biết từ nhỏ, chỉ chờ phu nhân ân điển là có thể làm tức phụ trong phủ. “Xuân Cảnh tỷ tỷ sẽ được đưa đi làm thiếp chỗ Đại cô gia?” Tú Châu cả kinh đứng lên, âm thanh lớn hơn. Nhưng Tằng ma ma cũng không để ý, gật đầu “Đúng là số mệnh, ngươi nhìn xem, đều làm nha đầu ở trong phủ, các ngươi chỉ có thể làm nha đầu, cùng lắm là làm tức phụ, ma ma, phải hầu hạ người khác cả đời nhưng về sau nàng ta chính là di nương trong phủ lang trung, chậc chậc…” Tiên Y nghiêng đầu, nhìn thấy vẻ mặt Tú Châu toát ra ghen ghét bất mãn, ngày thường không nhìn ra, thì ra Tú Châu là người có lòng muốn làm chủ nhân. “Tiên Tiên à, ma ma đã nói ngươi rồi, nương ngươi mà chịu thấp đầu xuống, nếu không làm di nương của cô gia thì làm di nương của các thiếu gia cũng không tồi, không cần làm nô tài mặc cho người ta bóp méo cả đời.” Tằng ma ma vẻ mặt đau lòng nhìn Tiên Y, dáng vẻ ta chỉ muốn tốt cho ngươi. Tiên Y gượng cười, cũng không hỏi tiếp mà kiếm một cái cớ đi ra ngoài, đến gian khác của thiên phòng, chỗ đó là nơi các đại nha đầu ngủ nên rất an tĩnh. Chậm rãi đi vào trong, Tiên Y loáng thoáng nghe được tiếng thút thít bị đè nén, như là không muốn bị người khác nghe thấy. Tiên Y đứng bên cửa, do dự một lát, nàng có thể hiểu được tình cảnh của Xuân Cảnh. Rõ ràng thấy được tương lai tươi sáng ở phía trước, lại bị người ta mạnh mẽ dập tắt, chỉ sợ trong lòng nàng ấy đang sụp đổ. Tiên Y yên lặng đi ra, tuy quan hệ của nàng và Xuân Cảnh không tồi nhưng vẫn chưa tới mức làm hảo hữu có thể thổ lộ với nhau mọi thứ. Bây giờ nàng không giúp được gì cho nàng ấy thì tốt nhất cứ cho nàng ấy một không gian an tĩnh để phát tiết, ngày nào rồi cũng trôi qua, cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Không muốn về nhìn mặt Tằng ma ma, Tiên Y trực tiếp trở về tiểu viện của mình, nàng không muốn chờ Đại cô nương sẽ nhớ tới nàng. Tiên Y cảm thấy nàng ta vô duyên vô cớ cản trở ngày tháng hạnh phúc của Xuân Cảnh, nếu nàng không thể giúp gì thì ít nhất nàng không muốn lấy lòng kẻ muốn bán người khác. Tiên Y trốn được nhưng Kim Phong Hoa muốn tránh cũng không được, nhìn trưởng tỷ bày ra vẻ mặt lễ độ ôn hoà trước sau như một, Kim Phong Hoa ngượng ngùng cười cười, lập tức trốn ra sau lưng Hàn di nương. Ai cũng nghĩ tính tình nàng ta thiện lương, luôn yêu thương đối xử với đệ muội dòng thứ, thậm chí có lúc còn giúp đỡ khi bọn họ bị trách móc. Ngay cả vài vị di nương cũng cảm kích nàng ta, biết Đại cô nương có thai, không ít người nghĩ thiện giả thiện báo. “Đứa con ngốc nghếch này, con cho người đã sa cơ những thứ tốt thế làm gì?” Đại phu nhân nắm tay nữ nhi, tim co lại đau đớn, bà ta luôn có hận ý với Hàn di nương, hận sao bà ấy không biết mất, hài tử trước đã bị sảy, không ngờ nữ nhân này lại có bản lĩnh mang thai thêm lần nữa, sinh hạ một nam hài. “Tính tình nương quá thẳng thắn.” Kim Xảo Linh nghiêng mặt, tuy rằng trên mặt vẫn nhu hoà, nhưng lời nói lại lạnh băng, không có chút độ ấm nào, “Con trắc thất là nghiệt chủng, nhưng nếu đã sinh ra thì nên sử dụng cho tốt, không thể uổng phí công lao dưỡng dục bọn chúng bao năm, dù gì cũng đã lớn như vậy, sao nương không nhịn một chút, chờ thời cơ chín muồi để sử dụng bọn chúng.” “Ý con là?” “Cho dù là triều đình hay trong cung, đừng nhìn bọn người kia cả ngày ra vẻ đạo mạo, thật ra vẫn luôn có tâm tư mà người khác không biết, đặc biệt là đối với thiếu nam thiếu nữ tươi mới… Phụ thân sẽ thăng bậc vào cuối năm, sau này sẽ không thể dựa vào nhà ngoại nữa.”-Thanh Việt Đại phu nhân là người có tư tưởng phong kiến nặng nhưng không quá độc ác, boss thật là Kim Xảo Linh, nếu ả ta mà có số vào cung thì đúng là tuyệt vời biết bao, co được giãn được. Đánh giá từ 19 lượt Bạn đang đọc truyện Duyên Làm Phu Quân của tác giả Tâm Nhụy. Một người xuyên không, trở thành nữ nhân vô dụng bậc nhất bị nam phụ giết chết ở kiếp người bi phẫn trọng sinh, kiếp trước là nam phụ đấu với nam nữ chính đến khi hết truyện thì không cam lòng mà tắt muội vô dụng quanh quẩn đi tìm lương duyên lại rơi vào tay độc nam phụ, độc nam phụ luôn đi tìm cách báo thù lại ngã vào hũ mật của tiểu muội vô nắm tay nhau đi tới phía trước, tiểu muội vô dụng phát hiện, truyện trạch đấu kịch liệt đã biến thành truyện điền văn sủng ngọt từ khi nào thế?Truyện hư cấu, không cần chứng thực, nam chính trọng sinh, không thích chớ nhảy yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ngọc Thể Ngang Dọc hoặc Lãng Mạn Của Anh Văn Một người xuyên không, trở thành nữ nhân vô dụng bậc nhất bị nam phụ giết chết ở kiếp người bi phẫn trọng sinh, kiếp trước là nam phụ đấu với nam nữ chính đến khi hết truyện thì không cam lòng mà tắt muội vô dụng quanh quẩn đi tìm lương duyên lại rơi vào tay độc nam phụ, độc nam phụ luôn đi tìm cách báo thù lại ngã vào hũ mật của tiểu muội vô nắm tay nhau đi tới phía trước, tiểu muội vô dụng phát hiện, truyện trạch đấu kịch liệt đã biến thành truyện điền văn sủng ngọt từ khi nào thế?Truyện hư cấu, không cần chứng thực, nam chính trọng sinh, không thích chớ nhảy dung nhãn Xuyên qua thời không, kiếp trước kiếp nàyNguồn cùng tác giả Sách cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng Một người xuyên không, trở thành nữ nhân vô dụng bậc nhất bị nam phụ giết chết ở kiếp người bi phẫn trọng sinh, kiếp trước là nam phụ đấu với nam nữ chính đến khi hết truyện thì không cam lòng mà tắt muội vô dụng quanh quẩn đi tìm lương duyên lại rơi vào tay độc nam phụ, độc nam phụ luôn đi tìm cách báo thù lại ngã vào hũ mật của tiểu muội vô nắm tay nhau đi tới phía trước, tiểu muội vô dụng phát hiện, truyện trạch đấu kịch liệt đã biến thành truyện điền văn sủng ngọt từ khi nào thế?Truyện hư cấu, không cần chứng thực, nam chính trọng sinh, không thích chớ nhảy dung nhãn Xuyên qua thời không, kiếp trước kiếp nàyLịch post 8h sáng hàng ngày trên LustAveland ^^ Editor Thanh Việt Đợi sau khi Kim Phong Hoa thi xong, Tiên Y mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, tình hình khoa khảo ở cổ đại nàng đã từng đọc trong thư viện hay qua tiểu thuyết, nhưng đến khi chân chính nhập vai vào trong cảnh này, cho dù nàng không phải người đi thi, nàng cũng có thể cảm nhận được yêu cầu nghị lực và quá trình gian khổ phải trải qua. Sau khi Kim Phong Hoa hoàn thành khảo thí nhị phòng cũng chưa bị người khác quấy rầy, trước mắt viện thí vẫn còn chưa yết bảng, cho nên hay qua lại gần đây cùng họ đều là đám tiểu bối Kim gia, Tiên Y cũng thừa cơ hội này mà gặp mặt vị đại tẩu đại phòng một lần mà lần trước không thấy. Đích trưởng tôn của đại phòng bởi vì trời sinh thân thể yếu ớt, hằng năm gần như đều ở trong viện của mình, ngay cả ngày lễ tết cũng rất ít khi xuất hiện. Nhưng cũng không làm cho lão phu nhân Trương thị của đại phòng chán ghét, ngược lại còn vì hắn mà cầu thân với nữ nhi Tưởng thị của người bà con nhà mẹ đẻ. Tưởng gia tuy rằng không phải đại gia tộc, nhưng cũng là quận thú một phương, Tưởng thị là đích nữ tứ phòng của Tưởng gia, tổ mẫu của nàng là biểu tỷ muội của lão phu nhân, cho nên không sợ sức khoẻ của đích trưởng tôn nhà mình không tốt, cũng có thể cưới đích nữ Tưởng gia, chỉ là hai người đã thành hôn mấy năm, đến nay vẫn chưa có con nối dõi. Tiên Y nhìn thê tử của Đại lão gia và Đại thiếu gia là có thể nhìn ra được lão phu nhân đại phòng là một người có dục vọng khống chế cao, Đại thái thái là thân chất nữ của lão phu nhân, còn thiếu phu nhân lại là cháu gái họ ngoại của bà ta. Hai người không hề ngoại lệ, đều là người nhà mẹ đẻ của lão phu nhân, có thể nói nếu không dưới tình huống có mâu thuẫn lợi ích, ba người này tuyệt đối sẽ nhất trí đối ngoại, hai người đó còn phải hằng ngày nịnh bợ lão phu nhân, rốt cuộc bà ta vẫn có tên tuổi là được gọi là phu nhân, lại là thượng cấp trực tiếp của hai người họ. Nhưng mà dưới sự quan sát của Tiên Y, đây chỉ là thế cân bằng tạm thời của đại phòng, bởi vì Nhị thiếu gia của đại phòng vẫn còn đang ở quân doanh, năm nay khoảng mười bảy tuổi, rất nhanh sẽ phải thú một thiếu phu nhân mới, đến lúc đó còn phải xem xem vị lão phu nhân kia có thể tìm thêm một nữ tử có quan hệ họ hàng ở đâu ra, để mẹ chồng nàng dâu ba đời có thể kết thành một sợi dây thừng. Bất quá, nữ nhân gả chồng, mặc quần áo ăn cơm, hơn nữa đích trưởng tử thế yếu, đích thử tử mắt thấy sẽ đi theo đường cầm quần đánh giặc, tiền đồ cũng có hi vọng, đến lúc đó đại phòng có thể bình tĩnh như bây giờ không thì rất là khó nói, nói gì đi chăng nữa, di sản Đại lão thái gia lưu lại không chỉ có mỗi nhà. Tưởng thị ước chừng hai mươi tuổi, chắc vì không có hài tử, nàng ta rất yêu thích Du nhi, vẻ ngoài tuy chỉ gọi là thanh tú, nhưng cô nương từ nhà cao cửa rộng có mấy người là rụt rè, lúc này Tiên Y mới chân chính cảm nhận đầy đủ việc học tập ở chỗ Tưởng thái thái quan trọng cỡ nào. Đừng nói cái gì mà người hiện đại đã có sẵn một loại khí chất, có lẽ là có người có, nhưng tuyệt đại đa số tiểu thị dân đều là người bình thường, thậm chí còn không có khí chất bá tánh cổ đại đã chịu nhiều lễ nghi giáo dục, cùng lắm mấy người xuyên qua sẽ không rúm ró một góc, thoạt nhìn thì hào phóng, làm nô tỳ còn đỡ, nếu thật sự trở thành chủ tử, đối nhân xử thế sẽ không có quy củ giống như người ở đây. Tựu chung sự giáo dục từ nhỏ của người hiện đại và người cổ đại được dạy từ nhỏ rất khác biệt, đây cũng là nguyên nhân các thế gia cổ đại sẽ dốc vốn gốc mời một sư phó hoặc ma ma trong cung tới dạy dỗ khuê nữ nhà mình, nhà ai cưới phải một tức phụ thô thiển khó bảo, nhà chồng cũng chịu xui xẻo theo. “Đệ muội, vườn này được tu sửa xong, nhìn vào thật làm cho người khác hâm mộ.” Tưởng thị đến đây tuyệt đối không phải vì thăm hỏi đơn giản, lão phu nhân trong nhà có ý tưởng gì chỉ sợ nàng ta còn rõ hơn cả bà bà của mình, Đại thái thái tuy là cháu gái ruột của lão phu nhân, nhưng lão phu nhân đã trải qua nhiều năm quan sát, biết được Đại thái thái đôi khi không thể trọng dụng, dễ lẫn đầu lộn đuôi, ỷ vào thân phận của mụ cao mà coi thường người khác, lấy chuyện kế tôn nhị phòng đến kính trà, bà bà còn có thể giáp mặt cho người khác sắc mặt tốt, liền biết được tính tình như thế nào. “Đâu nào, chỉ sợ sân của đại tẩu còn đẹp hơn của chúng ta nhiều ấy chứ, chúng ta cũng chỉ có chữ “mới”, nhưng viện cũng không có gì khác nhau.” Tưởng thị nói câu trên mang theo ý thử, dù sao viện này đẹp là thật, nếu Tiên Y chỉ là một tiểu nha đầu ái mộ hư vinh, tất hồi nãy sẽ lộ ra một tia đắc ý, nhưng không những Tiên Y mang biểu cảm bình thường, còn bóp lấy đề tài mấy phòng khác muốn hiếu thắng so sánh vườn của nhị phòng với mấy phòng khác, vườn chỉ là mới sửa lại, nhìn mới mẻ, nhưng lại làm cho người ta phải hâm mộ. Tưởng thị không dấu vết nhìn Tiên Y vài lần, không nói đến nha đầu nhà chồng, nha đầu nhà mẹ đẻ của nàng ta nàng ta cũng đã thấy nhiều, nhưng giống như Tiên Y lại chưa từng thấy qua, cũng khó trách nghe nói Nhị thái thái tam phòng bên kia lần trước đến Lâm Thanh khi về lại không có động tĩnh. Đây là lần đầu tiên Tưởng thị gặp mặt Tiên Y, cho dù tuổi tác của nàng ta hơn Tiên Y, nói chuyện lại cũng không chiếm được lợi thế gì từ Tiên Y, càng đừng nói xuất thân, Tiên Y chuyển từ nhà nhỏ đến cổng lớn thế gia, vậy mà không có chút gì sợ hãi… Cũng khó trách lão phu nhân muốn nàng ta đến một chuyến. “Nói thế thôi, vậy các ngươi tới đây mấy ngày, ở có tốt không? Ăn có ngon miệng không? Nếu có chuyện gì ngươi cứ nói với ta, nhị phòng đã nhiều năm không có chủ tử, các ngươi đã tới đây rồi thì cũng đừng để mình bị uất ức, nói thế nào đi nữa các ngươi cũng là chủ tử.” Tưởng thị bưng li trà nhìn như chân thành nói. Tiên Y cười thầm, mới lần đầu tiên gặp mặt đã châm ngòi, nếu thực sự nhị phòng có gì thì đó cũng là chuyện của nhị phòng, không tới phiên đại phòng nhúng tay, lại nói nếu thật sự xảy ra chuyện gì lại tìm đại phòng ra mặt hộ, nếu tam phòng thấy thì sẽ cảm thấy thế nào, huống chi nô bộc của nhị phòng đều đã là lão nhân, nàng và Kim Phong Hoa nếu thật sự dám xử lí đám lão nô đó, không nói đến chuyện chủ tử khác nghĩ như thế nào, mà người hầu trong phủ này đều sẽ sinh ra lòng cảnh giác. Nàng không thể giúp Kim Phong Hoa cái gì, nhưng chuyện trong nhà, nàng tuyệt đối sẽ không để nó kéo chân hắn. “Không có gì không tốt, người hầu trong nhà đều là lão nhân từng hầu hạ trước mặt tổ phụ, phu quân ta lại là tôn tử của tổ phụ, người trong nhà này dù không muốn nịnh bợ thẳng mặt thì cũng phải nhìn mặt Phật. Nói nữa, còn có Nghiêm tổng quản, đại tẩu, ngươi nhìn đi, vườn này đẹp thế này cũng là do bọn hạ nhân săn sóc, những người này đều là do Nghiêm tổng quản đưa lên.” Tiên Y hiểu rõ Kim Phong Hoa vì sao tin tưởng người Nghiêm tổng quản đưa tới, không vì cái gì khác, chỉ là cho người ta thể diện thôi, đỡ cho người khác gièm pha rồi xúi giục đám gia nhân. Nếu người nhị phòng đã chủ tớ một lòng, Tưởng thị cũng không còn gì để nói nữa, nhưng nàng ta cũng thực sự có chút bội phục, nói như thế nào đi nữa Nghiêm tổng quản cũng coi như là rắn độc, phu thê hai người họ còn rất trẻ, lại không sợ bị lão nô đó bắt chẹt, còn dám dùng người lão ta đưa đến, nếu đổi thành là nàng ta sợ đã sớm muốn cầm đồ của nhị phòng đi, nhưng cho đến bây giờ nàng ta nghe được tin tức, vài thứ kia của nhị phòng vậy mà vẫn còn ở trong tay Nghiêm tổng quản, ngay cả việc nhà trong nhị phòng trừ cái vườn này, Diêu Tiên Y cư nhiên cái gì cũng chưa quản, tuỳ ý để Nghiêm tổng quản xử lí, đây rốt cuộc là nhát gan hay trầm ổn, Tưởng thị cảm thấy mình còn phải nhìn lại. Hai người lại uống thêm một li trà nữa, Tưởng thị đem mọi cử chỉ thái độ của nô bộc để vào trong mắt, đáy lòng có chút gì đó, hai người này dù gì cũng là người từ bên ngoài đến, tới đại viện không nói có rối loạn tay chân hay không, nhưng đám lão nô rất khó thu thập, nhưng nàng ta đã ngồi nhìn cả nửa ngày, không nói việc đệ muội sai bảo đều được làm tốt, ngay cả trên mặt những người này cũng không lộ ra một tia không kiên nhân hay coi khinh, làm cho Tưởng thị đã quen nhìn hạ nhân cũng cảm thấy kinh ngạc. Tưởng thị ngồi không bao lâu liền cáo từ rời đi, lúc này gặp mặt tuy không xem gì được nhiều, nhưng cũng đủ cho nàng trở về báo cáo kết quả, chắc trong lòng lão phu nhân sẽ có ý tưởng khác. Nhìn Tưởng thị rời đi, Tiên Y nói với Bích Tỉ đứng bên cạnh “Hôm nay người tới hầu hạ đều được thưởng một trăm văn tiền.” Không sai, người hôm nay tới hầu hạ đều là người của Nghiêm tổng quản đưa đến, ngày thường đều hầu hạ ở ngoại viện, hôm nay Tưởng thị tới Tiên Y cố ý điều họ vào nội viện, đều là đám vú già mà Tưởng thị quen mặt. Thực ra muốn để cho bọn họ phục tùng cũng không quá khó, dù gì nàng cũng chẳng cần bọn người này trung thành, người chết vì tiền, chỉ cần bọn họ làm tốt, nàng sẽ có tiền thưởng, càng sẽ không bởi vì muốn nịnh bợ Nghiêm tổng quản hay ai cả, sự kiên cường của nàng đã có từ trong xương cốt, nhóm vú già có tiền để lấy, ai sẽ nhàm chán đi rước đen đủi đến cho chủ tử chứ. Lại nói người Nghiêm tổng quản chọn đúng là không sai, ít nhất có tố chất, cũng không uổng Kim Phong Hoa tín nhiệm lão. Thu dọn đồ đạc, bên ngoài liền truyền tin Kim Phong Hoa dẫn theo bằng hữu quay lại, Tiên Y cũng không có gì kì quái, Kim Phong Hoa lạnh lùng từ trong tuỷ, nhưng trước nay hắn luôn trong ngoài bất nhất, đến chỗ nào cũng luôn có một ít bằng hữu chỗ đó, tuy nhân số không nhiều, nhưng đều có ích trong tương lai của Kim Phong Hoa, hơn nữa hắn cũng không đến thanh lâu sở quán, cũng không cùng mấy bằng hữu gì đó uống rượu đến nửa đêm, cho nên Tiên Y chỉ nghe rồi sai người chuẩn bị rượu thịt, không thèm để ý. “Ngươi nói phu quân bảo ta đi ra phía trước?” Tiên Y đang thay quần áo cho Du nhi, hôm nay thời tiết nóng lên, Du nhi lại hiếu động, không lâu sau quần áo đã ướt đẫm. “Cũng không phải, là Quan Kỳ tự mình tới mời, nói là muốn cho thiếu nãi nãi gặp vị bằng hữu kia.” Bích Tỉ cũng thấy kì lạ, thiếu gia rất không vui khi có nam nhân nhìn thấy dung mạo của thiếu phu nhân, nhưng bây giờ lại chủ động cho mời như thế. Tiên Y do dự một chút, liền thay một bộ váy khác, dẫn theo Bích Tỉ đi về phía trước của căn nhà, bây giờ trời hơi nóng, chắc là bọn họ đang ở nhà thuỷ tạ đầu tiên. Người Kim Phong Hoa mời đến hôm nay chính là thiếu niên đụng phải ở lần viện thí ngày ấy, hai người sau kì thi đó lại ngẫu nhiên gặp được một lần nữa, chỉ nói chuyện phiếm hai câu về đề thi, đối phương liền coi hắn trở thành tri kỉ, mấy ngày sau thường xuyên lui tới, lần này hắn mời y tới nhà làm khách. Còn chuyện mời Tiên Y lại đây là do tâm tư nhỏ của chính hắn. “Đây là Xuân Sinh huynh, khoa khảo ta đã từng gặp được, đúng là duyên phận.” Kim Phong Hoa thấy Tiên Y mặc một thân váy áo màu hoa sen, đồ trang sức toàn thân đều là trân châu bạch ngọc, một hương vị ngọt ngào lan ra làm hắn có chút hối hận, biết vậy đã không để nàng ấy tới rồi. “Đệ muội khoẻ.” Vưu Xuân Sinh đứng dậy thi lễ, trong lòng lại nói thầm, hai vợ chồng này giống như người từ trong tranh bước ra vậy, nam thì yêu nghiệt coi như hắn ta đã nhìn quen, còn tiểu phụ nhân này lại như mật ong ngọt ngào, hai người đứng chung một chỗ lại không ai làm lu mờ ai, đúng là chuyện lạ. Tiên Y nhanh chóng đáp lễ, không nhìn thấy Kim Phong Hoa liếc mắt một cái, còn Kim Phong Hoa bây giờ đã sớm hối hận, nhưng ngoài mặt vẫn kéo tay Tiên Y đến cạnh Xuân Sinh nói chuyện mấy câu, không lâu liền để cho Bích Tỉ đưa Tiên Y trở về, làm Tiên Y một đầu dấu chấm hỏi, không thể hiểu nổi hắn bảo nàng ra để làm gì.

duyên làm phu quân